Giữa dòng đời hối hả, có những mảnh đời bất hạnh đến mức khiến người ta phải tự hỏi: "Tại sao ông trời lại bất công đến thế?". Hình ảnh một cô bé mới 14 tuổi - cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới - đã phải trở thành trụ cột chính nuôi cả gia đình đang khiến cộng đồng mạng không cầm được nước mắt.

Tận cùng của nỗi đau: Cha câm điếc, Mẹ trọng bệnh

Mới đây, câu chuyện về gia đình của một cô bé 14 tuổi (đang được chia sẻ chóng mặt trên mạng xã hội) đã chạm đến trái tim của những người cứng rắn nhất.

Em sinh ra trong một gia đình mà "nghèo""bệnh" cứ đeo bám dai dẳng. Người cha mang trong mình khiếm khuyết câm điếc bẩm sinh, không thể giao tiếp, không thể lao động bình thường như bao người đàn ông trụ cột khác. Mọi gánh nặng tưởng chừng sẽ được san sẻ bởi người mẹ, nhưng trớ trêu thay, mẹ em lại mắc căn bệnh Parkinson quái ác.

  • Chú thích: Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt non nớt của cô bé 14 tuổi khi nói về hoàn cảnh gia đình.

Căn bệnh khiến người mẹ run rẩy, mất khả năng lao động, thậm chí sinh hoạt cá nhân cũng cần người hỗ trợ. Trong căn nhà lụp xụp, ẩm thấp ấy, tiếng cười thì ít mà tiếng thở dài và mùi thuốc thang thì nhiều.

"Con sợ một ngày không còn ai bên cạnh..."

Ở tuổi 14, thay vì được cắp sách đến trường, được vui chơi cùng bạn bè, em phải gồng mình gánh vác cả gia đình. Từ việc chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho cha mẹ, đến việc lo toan kinh tế, tất cả đè nặng lên đôi vai gầy guộc.

"Nhìn cảnh người cha bất lực khóc không thành tiếng, người mẹ đau đớn vì bệnh tật hành hạ, còn đứa con thơ chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, ai mà không xót xa cho được." - Một tài khoản Facebook bình luận đầy cảm thương.

Hình ảnh em chăm sóc người thân trên giường bệnh, ánh mắt thất thần nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường lạ thường đã trở thành "mũi kim" châm vào lòng trắc ẩn của cư dân mạng. Liệu tương lai của em sẽ đi về đâu khi sức khỏe của cha mẹ ngày càng yếu, mà gánh nặng cơm áo gạo tiền ngày càng lớn?

Cần lắm những vòng tay "Lá lành đùm lá rách"

Ngay khi câu chuyện được lan truyền, hàng ngàn lời động viên và mong muốn được giúp đỡ đã được gửi đến. Cộng đồng mạng đang ráo riết chia sẻ để mong tìm được địa chỉ cụ thể của em, với hy vọng các Mạnh Thường Quân có thể dang tay hỗ trợ, giúp em vơi bớt phần nào nhọc nhằn và tiếp tục được đến trường.

Câu chuyện này không chỉ là một hoàn cảnh cần giúp đỡ, mà còn là bài học về nghị lực sống phi thường, về chữ "Hiếu" giữa đời thực khiến chúng ta phải nhìn lại và trân trọng những gì mình đang có.